Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

Chiều vàng - lá úa !

Có một lần tôi ôm đàn nghêu ngao : "Chiều vàng nghiêng nắng, mùa thu xa vắng, chiều vàng lá úa, kỷ niệm ngày xưa...". Cô bạn thân của tôi nghe và đã bậc khóc.    
   Chuyện kể về một cô nhỏ lớp 11 rất yêu những chiếc lá vàng. Cứ vào giờ ra chơi, bỏ mặc các bạn nữ của mình ngồi tán dốc, hay chơi các trò của con gái. Cô nhỏ lang thang một gốc sân trường, nơi có những chiếc lá vàng rơi lả tả vào những ngày giữa cuối thu. 

Photobucket



Photobucket



Photobucket



Photobucket


Photobucket

   Cô cũng không hiểu sao mình lại yêu những chiếc lá vàng đến như vậy, cô muốn nhặt hết, ôm hết chúng vào lòng. Có lúc cô tưởng tượng chúng như những đứa trẻ bị lạc mất mẹ, cần được sự cứu vớt của ai đó. Lúc khác, cô lại xem chúng như những người bạn, rất đáng yêu nhưng lại chất chứa nhiều nỗi cô đơn như cô vẫn vô cớ mang nặng trong lòng.   
  Không biết tự bao giờ, ở lầu hai phía đối diện luôn có một người luôn dõi theo cô. Chẳng biết vì sự tò mò hay vì sự hồn nhiên đến đáng yêu kia mà anh chàng lớp 12 dãy đối diện cứ vào vào giờ ra chơi lại dõi mắt tìm kiếm nơi phía hàng cây ở gốc cuối sân trường.

Photobucket



Photobucket



Photobucket



Photobucket
   Rồi một ngày, anh cũng mạnh dạn đến làm quen. Tim cô chẳng hiểu sao cứ muốn nhảy tung ra ngoài. Luống cuống, cô dấu vội mấy chiếc lá vàng vừa mới nhặt được vì sợ anh cho đó là trò con nít.    
 - Em học lớp 11 phải không? em tên gì ?
  Nín thở một lát, cô trả lời:     
- Hỏi chi ?
   Rồi cô chạy một mạch mất tâm.   
Cũng từ hôm ấy, cô ngại đi nhặt lá vàng một mình, nhưng lại cứ dõi mắt ngóng về dãy lớp 12 đối diện như tìm kiếm một ai đó. Cô tự nhủ : "ôi, mình điên mất rồi!"

Photobucket



Photobucket



Photobucket


Photobucket



Photobucket

  Vậy là cuối cùng họ cũng đã đi chơi với nhau. Cô bảo nụ cười anh thật hiền, anh nói chuyện thật có duyên và hóm hỉnh. Cũng từ ngày đó, mỗi khi thấy những chiếc lá vàng, cô không nhặt chúng nữa mà chỉ vuốt ve rồi để yên chỗ cũ, cô nghĩ: chúng cũng cần có bạn, tuy đã rời cành nhưng nếu chỉ nhặt một, hai chiếc thì chúng sẽ rất cô đơn. Cô đang vui và cô nghĩ chúng cũng đang vui.   
  Cô vui, cô vui lắm mỗi khi nhắc đến tên anh, nhớ đến nụ cười, giọng nói của anh. Thế nhưng bảo để "quen" anh thì cô lại từ chối. Cô bảo "không, tui có người yêu rồi". Rồi cô giới thiệu đại với anh một người bạn: "người yêu tui nè!"   
  Trời ơi, cô làm gì cô cũng không biết nữa! Cái sự nhút nhác quá đỗi khiến cô không dám đối diện, không dám nhịn nhận tình yêu đang cháy bỗng trong tim mình với anh. Cô đã làm một việc điên khùng  khiến cô ân hận suốt cả một đời!

Photobucket



Photobucket




Photobucket

  Cái đêm anh bị tai nạn giao thông, tim cô bỗng nhói lên một cơn đau khủng khiếp. Cô linh cảm có điều gì đó không lành xảy đến với người thân của mình nhưng người không thể ngờ tới đó chính là anh! Cô đã khóc, khóc như chưa từng được khóc. Biết bao ngày nhớ nhung mong được nhìn thấy khuôn mặt ấy, nụ cười ấy, tiếng nói ấy và khát khao một vòng tay, vậy mà.... Cô chết lịm theo thể sát nằm bất động của anh.

Photobucket



Photobucket



Photobucket





Photobucket

  Hình còn nhiều nên cho tôi kể tiếp một câu chuyện nữa nhé! Thường thì những email gửi cho chồng tôi không phải là những cô gái sexy, thì cũng là những video clip hài hước. Hiếm khi là một câu chuyện tử tế. Nhưng hôm đó thì khác, mở clip lên và đọc với tâm trạng thờ ơ, rồi bỗng như hiểu ra được một cái gì đó. Tôi chựng lại. Chợt buồn cho người trong câu chuyện và nhận ra mình đã học được một bài học lớn. Mail viết bằng tiếng Pháp, với trình độ mẫu giáo của mình, xin cho phép tôi được dịch hơi thô thiển thế này nhé!

     " Bạn tôi kéo ngăn tủ, lấy ra một túi mà đối với anh ta là rất đặc biệt. Đó là một túi đồ lót làm bằng vải soa có viền reng rất đẹp, cái mà anh ta đã mua cách đây 8, 9 năm gì đó trong lần đầu tiên hai vợ chồng có dịp viếng thăm New York. Anh ta mua để tặng cho vợ mình nhưng vợ anh ta nói để dành một dịp thật đặc biệt hãy mặc đó. Thế là vợ anh ta cất giữ và chờ đợi cái dịp đặc biệt ấy. Và hôm nay, đội dịch vụ tang lễ sẽ tiến hành nghi thức liệm sát vợ anh ta. Anh ta chợt nhớ ra cái túi đồ lót và nghĩ rằng hôm nay chính là một dịp đặc biệt. Vợ anh ta đã chết !     Anh ta chua xót  kể cho bạn bè nghe câu chuyện đó và nói với mọi người rằng : đừng bao giờ cất giữ bất cứ một vật gì cả, đừng đợi bất cứ một dịp gì đặc biệt cả vì mỗi ngày đều là một dịp đặc biệt.

Photobucket



Photobucket



Photobucket

Câu chuyện đó đã làm thay đổi cuộc đời tôi.   
  Giờ đây tôi đọc sách nhiều hơn lau chùi, dọn dẹp nhà cửa.    
 Tôi ngồi bệch dưới đất mà không cần chú ý đến những bụi cỏ xấu làm hại đến mình.    
  Tôi dành nhiều thời gian cho gia đình và bạn bè hơn là công việc.    
  Tôi đã hiểu cuộc sống này chỉ là sự ước lượng cùng với những kinh nghiệm.    
  Từ nay về sau, tôi không cất giữ bất cứ thứ gì: Tôi dùng những cái ly thủy tinh của tôi hàng ngày, mặc đồ vest để đi siêu thị, xịch nước hoa mỗi ngày và sử dụng bất cứ thứ gì tôi muốn.    
  Tôi hy vọng rằng vợ anh ta đã gọi điện cho gia đình và những bạn bè thân thiết; đã gọi điện cho bạn bè cũ để nói lời xin lỗi về những chuyện khuất tất trước đây; đã đi ăn ở nhà hàng Trung Quốc, thức ăn mà cô ấy yêu thích.    
  Tôi đã giận mình vì không gặp bạn bè tôi khi tôi có thể. Không viết thư cho bạn bè vài ba lần như tôi đã có thể làm; Không nói với những người yêu thương rằng: tôi yêu họ.    
  Bây giờ tôi không chậm trễ, không cất giữ, không trì hỏang bất cứ việc gì cái mà có thể mang lại nụ cười và niềm vui cho cuộc sống của chúng ta. 
Tôi tự nói rằng: mỗi ngày là một dịp đặc biệt, mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút là một dịp đặc biệt. "
(trích dịch email của một người bạn)

Photobucket


Photobucket




Photobucket



Photobucket



Photobucket



Photobucket




Photobucket




Photobucket



Photobucket



Photobucket


Photobucket

 Vậy đó mọi người ạ! cuộc đời muôn sự thật khôn lường, không ai biết trước ngày mai sẽ ra sao. Thế nên hãy sống hết mình cho hiện tại , đừng như những chiếc lá kia:  một khi đã rời cành có muốn ấp ôm cây cũng đã quá muộn màng. 
(Câu chuyện đầu tiên được hư cấu dựa trên chuyện tình có thật của một người bạn ).

1 nhận xét:

  1. Tớ nè Hồng ơi! Qua nhà tớ chơi nha :))
    http://binhminhbenhohome.blogspot.com

    Trả lờiXóa